Có thể mùa xuân sẽ chẳng đến nơi đây
Để lại sầu đông hắt hiu buốt giá
Để lại chói chang ngợp tràn nắng hạ
Mùa thu cũng đã đi rồi...
Chỉ còn lại hai mùa và một mình tôi
Một kẻ cô đơn giữa đôi bờ hiu quạnh
Con sáo sang sông, bóng diều xao xác cánh
Sóng nước chông chênh khôn níu giữ mạn thuyền Đâu phải thế rồi mặt đất sẽ bình yên
Sẽ lại có hoa thơm và nắng vàng như lụa
Niềm tin đã cháy bùng muôn chớp lửa
Trước gió đông tắt lạnh tự lâu rồi
Có thể mùa xuân đang vẫy gọi cuối trời
Có thể mùa thu đang bồng bềnh đỉnh núi
Song đôi chân rã rời không bước nổi
Để lại khối điêu tàn hóa đá giữa không gian...
Khi đọc các trang thơ Việt Nam hiện nay để tìm sự đồng cảm trong việc phổ nhạc,tôi bất chợt gặp những trang thơ của Đặng Hồng Thiệp.Có lẽ,anh chưa phải là nhà thơ đã ngồi lâu ở một góc chiếu nào của sân đình làng văn. Nhưng trước hết ,tôi bị lôi cuốn bởi các đầu đề tập thơ khá là khác lạ của anh: Hiện về ,Bến thẳm ,Vời vợi ,Xa xanh...Nó gợi cho ta một dòng chảy tâm linh huyền ảo,một đặc trưng đích thực của nghệ thuật.Chứ không phải là thứ mô tả dễ dãi khô cứng. Và rất gợi về âm nhạc...
Cầm tập thơ Tiếng sóng sông quê của Nguyễn Đình Xuân trên tay, tôi chợt cảm một dòng sông đã nồng nàn tuôn chảy suốt hơn bốn mươi năm. Những đêm không ngủ nhớ quê- Sông hiện trong mơ- Vỗ trong lòng tôi, tiếng sóng... Một dòng sông chan chứa tình quê, tình đất tình trời tình người, tình mẹ tình cha, tình con và đặc biệt là... tình em. Làm sao tôi quên được- Khi hôn em lần đầu- Quan họ xanh thăm thẳm- Rơi dải yếm sông Cầu... Dòng sông hiện trong mơ ấy chính là dòng sông của tâm hồn. Dòng sông da diết đến độ thành dòng sông thơ. Cùng những thanh âm thao thiết của tình yêu. Rười rượi...