Lời bình của bộ phim cùng tên.
Mừng thượng thượng thọ Mẹ 90 tuổi, chúng tôi về Mỹ Đức, bên dòng sông Đáy hiền hòa. Dòng sông Đáy quê em- Sông trăng hay sông lụa- Nong kén vàng như lúa- Tròn vành một góc trời…
Người Mẹ đi suốt một thế kỷ đã chứng kiến bao thăng trầm đổi thay của làng quê, của Hà Tây, Hà Nội và đất nước. Đã bao nhiêu nước chảy qua cầu, đã bao nhiêu nắng mưa dầu dãi. Bao nhiêu câu chuyện đời mà ngôi nhà đơn sơ của tuổi thiếu thời, rồi nhà thờ họ, đình làng, chùa đều chứng kiến.
Mừng Mẹ thêm một tuổi Trời, mừng Mẹ thượng thượng thọ, thêm phúc lộc cho con cháu, chúng ta tự dặn lòng không bao giờ được quên nguồn cội, về những hy sinh mà suốt một đời Mẹ đã cống hiến. Mẹ là người Mẹ Việt
Mẹ Là mẹ Phạm Thị Biểu của Liệt sĩ Trương Văn Ổn, quê ở xã Phù Lưu Tế, huyện Mỹ Đức, Hà Nội. Anh nhập ngũ từ năm 1964, sau đó hy sinh ở chiến trường miền nam. Và cuốn nhật ký trên tay mẹ anh lúc này chính là di vật của liệt sĩ Trương Văn Ổn. Người mẹ chín mươi tuổi cầm trên tay nhật ký tuổi hai mươi của đứa con trai đầu lòng đã ngã xuống vì Tổ quốc. Ta như nghe âm vang đâu đó lời ru “ Lá vàng còn ở trên cây. Lá xanh rụng xuống…”
Bố anh là ông Trương Văn Yên, thành viên của Hợp tác xã khắc dấu Tinh Hoa ở Hà Nội, đơn vị đã tặng người chiến sĩ trẻ cuốn sổ này. Ông mất khi anh vẫn đang ở chiến trường. Chồng là Yên mất đi, con trai là Ổn hy sinh, Mẹ không còn yên ổn nữa mà vẫn đứng lên để sống, ở vậy nuôi các con suốt đời, tần tảo hy sinh, sương nắng…
Chồng mất, con trai đầu trở thành liệt sĩ, mẹ vẫn ở vậy, nuôi các con: An, Hùng, Mạnh, Bích và chăm sóc các cháu nội ngoại. Con cháu trưởng thành, hiếu thảo, biết thương yêu nhau và xây dựng cuộc sống một cách lương thiện là niềm mong mỏi và là hạnh phúc lớn nhất của mẹ.
Mẹ là người Mẹ Việt
Em đã xem và nghe anh đọc lời bình Cảm ơn Anh Quang nhiều nhé.
CAM ON ANH QUANG DA VIET BAI VE ME. TUY KHONG DAI NHUNG CUNG DU KHOAI QUAT CUOC DOI BA. BAI VIET GON ,GIAN DI , NHUNG XUC DONG. CAM ON ANH QUANG. EM MANH. TP HO CHI MINH.